Chuyện tình cảm động của chàng trai Bắc Giang liệt hai chân

Phải ngồi xe lăn do đôi chân bị tật từ nhỏ, Thành từng không dám yêu ai vì sợ làm khổ họ. Anh thay đổi suy nghĩ kể từ khi gặp Hân và được cô tình nguyện ở bên, chăm sóc.


Lê Văn Thành (sinh năm 1989, quê Bắc Giang) bị tật từ nhỏ, không thể tự đi lại trên đôi chân. Tuy nhiên, chàng trai vẫn cảm thấy may mắn khi được học hành đầy đủ, gia đình hết mực yêu thương, đi làm có nhiều người giúp đỡ và tìm được cô gái vì mình mà hy sinh hết lòng.

Gần 4 năm yêu nhau, Thành và nửa kia là Vũ Ngọc Hân (sinh năm 1993) chủ yếu trong tình trạng kẻ Bắc, người Nam. Vượt qua khoảng cách địa lý, sự phản đối của gia đình và ánh nhìn tò mò từ người xung quanh, tình cảm của hai người vẫn bền chặt.

“Mình biết cuộc sống này có quá nhiều lựa chọn và vẫn thầm cảm ơn em vì đã ở lại bên mình”, Thành chia sẻ với Zing.

“Anh ấy không có gì khác người bình thường”

Thành và Hân gặp nhau vào khoảng đầu năm 2017, khi cùng tham gia một chương trình thiện nguyện.

Ấn tượng đầu tiên của Hân về Thành là chàng trai thông minh, đáng khâm phục và luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác. Về phía Thành, Hân gây chú ý ở tính cách thú vị.

“Khi đó, mọi người tổ chức cuộc thi kể chuyện. Hân chọn kể chuyện hài nhưng luôn cười trước khi tới chi tiết vui”, Thành bật cười nhớ lại.

Thời gian đầu quen nhau, Hân thường tìm Thành để nhờ anh chỉ cách tự học tiếng Anh, tin học và một số kỹ năng mềm. Buổi chiều, khi Thành đi tập thể dục trên xe lăn, Hân sẵn lòng đẩy giúp anh và tâm sự đủ chuyện buồn vui trong cuộc sống.

Sau khoảng 3-4 tháng gặp gỡ, Thành và Hân chính thức hẹn hò. Trước đó, do tính cách nhút nhát, cộng với suy nghĩ sợ làm khổ người con gái bên cạnh mình, Thành đắn đo không dám tỏ tình.

Được bạn gái “bật đèn xanh hết cỡ”, Thành chỉ nói: “Nếu bình thường, anh sẽ chăm sóc em suốt đời”. Hân đáp lại đầy chắc chắn: “Ngoài việc không đi dạo được với em thì anh không có gì khác người bình thường hết”.

Không có câu tỏ tình chính thức nào được nói ra, hai người cứ thế thành một đôi.

Không có lời tỏ tình chính thức nào được nói ra, Thành và Hân cứ thế thành một đôi.
Quãng thời gian yêu xa kẻ Bắc, người Nam, Thành và Hân lập “khế ước” rằng chàng trai luôn là người làm lành trước, không cần biết ai đúng, ai sai.

“Mình nghĩ điều khiến cả hai giữ được tình cảm khi yêu xa đó là sự thông cảm và tôn trọng nhau. Chúng mình không bao giờ im lặng khi có bất đồng, phải giải quyết triệt để thì mới chịu”, Hân nói.

Trước khi ra Bắc, Hân làm quản lý cho một spa tại TP.HCM. Từ khi cùng bạn trai mở quán ăn vặt ở Bắc Giang, cô tất bật lo mọi việc từ nấu nướng, dọn dẹp đến điện, nước.

Sau nhiều năm yêu xa, Hân quyết định chuyển từ TP.HCM ra Bắc Giang với bạn trai từ tháng 7.

Cô lý giải: “Mình rất sợ yêu xa, sợ cảm giác cô đơn, sợ nếu xa nhau nhiều quá, tụi mình sẽ không còn đủ kiên nhẫn. Quan trọng nhất là chúng mình sợ mất nhau. Nếu anh Thành vào Sài Gòn với mình sẽ khó khăn hơn”.

“Bàn tay em giờ đầy vết sẹo. Mình thương lắm! Có lúc mình cứ nghĩ nên chia tay để em được hạnh phúc hơn. Nhưng đó là suy nghĩ thôi, mình không làm được”, Thành bộc bạch.

Vài tháng trước, Hân bỏ chức vụ quản lý sapa ở TP.HCM, Thành dừng công việc

Cố gắng sống thật tốt bên nhau

Từ khi yêu nhau, Thành và Hân gặp phải nhiều ánh mắt tò mò từ người xung quanh. Bên cạnh những lời động viên và chúc phúc, họ cũng phải nghe điều không hay như Hân “ngu dại” hay “vì tiền” mới yêu Thành. Tuy nhiên, hai người đều bỏ ngoài tai tất cả.

“Ai từng gặp Hân đều sẽ thấy cô ấy rất thông minh, học ngoại ngữ hay học gì cũng nhanh. Còn về tiền thì bây giờ chúng mình vẫn còn đang vất vả với cuộc sống mưu sinh hàng ngày”, Thành nói.

Chuyện tình yêu của Thành và Hân cũng nhận phản ứng trái ngược từ gia đình. Trong khi bố mẹ Thành luôn ủng hộ, giúp đỡ đôi trẻ, gia đình Hân từng không đồng ý.

“Một số bạn bè và người thân khóc khi biết mình yêu anh Thành. Họ lo mình sẽ khổ, vất vả về sau. Mình biết mọi người quan tâm nên mới như vậy, nhưng mình muốn được sống cuộc đời mình tự chọn. Hơn nữa, mình sợ phải từ bỏ một người rất yêu chỉ vì chút khó khăn”, Hân nói.

Cô khẳng định thêm: “Hai đứa mình khá tự lập trong suy nghĩ, nên khó mà ai có thể ngăn cản được”.

Sự mạnh mẽ và kiên định của bạn gái khiến Thành luôn cảm động. “Chúng mình đang cố gắng sống thật tốt bên nhau để chứng tỏ tình yêu của hai đứa”, chàng trai nói.


“Hai đứa mình khá tự lập trong suy nghĩ, nên khó mà ai có thể ngăn cản được”, Hân nói.

Thành kể từng đi nhiều nơi cùng nhau, Hân chưa bao giờ ngại thể hiện tình cảm với anh. Năm ngoái, trong khi đi dạo hồ Hoàn Kiếm, Thành buồn đi tiểu.

“Em hớt hải đẩy mình một vòng quanh hồ để tìm nhà vệ sinh nhưng không có cái nào xe lăn vào được. Em phát khóc luôn. Sau đó, hai đứa còn cùng nhau đi đăng ký hiến tạng”, Thành nói.

Với Hân, cô tự nhận là người nóng tính, vô lý và hay bắt nạt bạn trai. Trong khi đó, Thành là người điềm tĩnh và logic. Bởi vậy, hai người coi nhau là mảnh ghép vừa vặn.

Mỗi lần xảy ra bất đồng, Thành và Hân chọn ngồi lại phân tích chứ không trốn tránh. Sau mỗi lần như vậy, họ lại cảm thấy thương đối phương nhiều hơn.

“Mình yêu nhất là sự tích cực của anh Thành. Dù trong hoàn cảnh nào, anh cũng sẽ giải quyết được vấn đề khó khăn. Chuyện to thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Ở cạnh anh Thành, mình học hỏi được rất nhiều”, Hân chia sẻ.


Thành và Hân dự định làm đám cưới khi mọi thứ sẵn sàng.

Thành và Hân luôn mơ về một đám cưới. Tuy nhiên, do khoảng cách xa xôi và vấn đề sức khỏe, họ chưa vội vàng tiến tới hôn nhân.

“Bây giờ, hai đứa sẽ tập trung công việc để tiết kiệm cho đám cưới. Quan trọng là chúng mình được ở bên và chia sẻ với nhau mỗi ngày”, Hân nói.

theo ZING

Trích 3 triệu tiền lương ủng hộ bà con bị lũ lụt, chàng trai bị bạn gái chia tay vì ‘ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng’

Cặp đôi đã chia tay nhau sau khi không tìm được tiếng nói chung chỉ vì chuyện ủng hộ tiền cho bà con miền Trung đang bị ảnh hưởng nặng nề của lũ lụt.

 

Những ngày qua, bà con miền Trung đang phải gồng mình gánh chịu ảnh hưởng nặng nề do mưa lũ gây ra. Thương cảm trước hoàn cảnh của người dân nơi đây, rất nhiều nhà hảo tâm, mạnh thường quân, người dân đã chung tay giúp đỡ họ để vượt qua cơn hoạn nạn.

Ai có gì thì cho nấy, có ít cho ít, có nhiều cho nhiều, mọi hành động giúp đỡ bà con miền Trung lúc này đều đáng trân quý như nhau.

Tình cảnh đáng thương của người dân miền Trung những ngày qua

Những tưởng hành động đẹp ấy sẽ được ủng hộ thì đã có một vài câu chuyện đáng buồn đã xảy ra. Điển hình là câu chuyện của nam thanh niên dưới đây!

Nam thanh niên chia sẻ lí do chia tay khiến nhiều người xôn xao bàn tán.

Theo đó, anh chàng và bạn gái đã chia tay nhau vì việc trích một phần tiền lương ủng hộ bà con miền Trung trong đợt mưa lũ này.

Trong khi anh chàng đã cố gắng giải thích đây là hành động nên làm và cần thiết thì cô nàng lại tỏ ra khó chịu, gay gắt cho rằng anh chàng là người “ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng”.

Nguyên văn câu chuyện được anh chàng chia sẻ như sau:

“Mình vừa chia tay người yêu xong. Có lẽ do chúng mình không hợp nhau ở điểm trên. Hàng tháng lương mình trích ra khoảng 10% để ủng hộ. Cái khoản này mình thường giấu người yêu vì có 1 lần người yêu mình biết và đã nói mình là khôn nhà dại chợ, việc nhà thì nhác việc chú bác thì siêng…

Nói chung là cãi nhau to lắm nên từ lần ấy mình giấu người yêu mình để ủng hộ. Mục đích mình đơn giản để tâm trí thoải mái, thanh tịnh, cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc… và mình cũng để lấy chút phúc cho bản thân, cho con cháu sau này…

Cặp đôi cãi nhau và dẫn đến chia tay vì 3 triệu tiền ủng hộ bà con miền Trung gặp lũ lụt. Ảnh minh họa

Cứ thấy ai cần mà mình thấy hợp lý thì mình ủng hộ, như đợt này cũng vậy. Mình thương miền Trung, thương Quảng Trị quá. Cái này là mình nói thật… mình có ủng hộ 3 triệu vào số tài khoản của 1 ca sĩ với chút tấm lòng và mình có comment. Bất chợt người yêu mình gọi cho mình bảo:

– Em có chuyện muốn nói với anh.

– Chuyện gì vậy?

– Nếu anh cứ tiếp tục như vậy thì 2 đứa chia tay đi. Tiền không có mà lại còn thích ủng hộ. Ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng.

Người yêu mình nói mình nhiều lắm… và mình chỉ im lặng, rồi nói chán đi mình chỉ chốt lại:

– Thôi vậy thì mình chia tay đi. Anh xin lỗi vì đã làm em buồn.

Vậy là chúng mình chia tay… mình không muốn công khai thông tin cô ấy vì mình nghĩ cô ấy cũng đúng. Tâm sự chút, nhiều khi thấy việc yêu đương mệt mỏi thật. Cứ 1 mình có khi lại tốt mọi người nhỉ.”

Ngay sau khi câu chuyện xuất hiện trên MXH ngay lập tức nhận được sự quan tâm của CĐM. Nhiều ý kiến tranh luận trái chiều cũng được dân mạng sôi nổi bàn tán. Theo đó,, có người ủng hộ việc làm của anh chàng khi có hành động cực ý nghĩa với bà con miền Trung lúc này.

Dân mạng để lại những bình luận xoay quanh câu chuyện của chàng trai.

Bên cạnh đó, nhiều ý kiến khác cũng cho rằng, cô gái phản ứng như vậy cũng chưa hẳn là sai hoàn toàn, bởi có thể cô bạn cũng có những lí lẽ của riêng mình. Do đó, việc cặp đôi chia tay đôi khi lại là lựa chọn tốt bởi cả hai không cùng quan điểm, chí hướng khó mà hòa hợp lâu dài.

Yến Nguyễn/https://baomoi.com/trich-3-trieu-tien-luong-ung-ho-ba-con-bi-lu-lut-chang-trai-bi-ban-gai-phan-ung-gay-gat-vi-an-com-nha-vac-tu-va-hang-tong/c/36810705.epi

Mẹ đơn thân “vô gia cư” xứ vải thiều tuyệt vọng xin cứu con

Suốt 3 năm ròng sống đơn thân, một mình xoay sở cho con chữa bệnh ung thư, chị Dung hoàn toàn kiệt quệ về kinh tế.

Cậu bé Nam Khánh kiệt quệ sau nhiều năm chống chọi với bệnh ung thư

Là một trong những “gương mặt quen thuộc” tại Khoa Nhi, Bệnh viện K Tân Triều (Hà Nội), em Nguyễn Huy Nam Khánh (8 tuổi, quê Bắc Giang) được xem như một trường hợp “lập kỷ lục” về số lần tái phát bệnh ung thư phần mềm. Đối với chị Triệu Thị Dung (mẹ của Khánh), đây là một điều vô cùng đau lòng.

Mẹ đơn thân ‘vô gia cư’ tuyệt vọng xin cứu con

“Từ ngày cháu mắc bệnh ung thư, bố cháu bỏ đi rồi. Cháu chỉ còn mẹ thôi. Cháu muốn khỏi bệnh để mẹ không phải đi vay mượn, còn dành tiền mua được cái nhà. Mẹ con cháu toàn phải đi ở nhờ”, cậu bé cúi mặt, chia sẻ câu chuyện gia đình mình.

Bắt đầu chỉ từ một nốt sưng nhỏ ở lưng vào năm 2014, không có dấu hiệu bất thường, sau 3 năm, đến tháng 7/2017, nốt nhỏ đó bắt đầu sưng to đau đớn. Đưa con đến Bệnh viện Nhi trung ương, chị Dung tá hỏa khi bác sĩ thông báo, con trai chị mắc bệnh ung thư phần mềm.

Vậy là Nam Khánh khi đó mới 5 tuổi đã phải trải qua một ca phẫu thuật vô cùng phức tạp, được chỉ định truyền hóa chất VA trong suốt 1 năm. Tháng 6/2018, mẹ con chị được xuất viện về nhà. Niềm vui đó chỉ kéo dài vỏn vẹn 2 tháng.

Nguyễn Huy Nam Khánh (8 tuổi, quê Bắc Giang)

Tháng 8/2018, Khánh tiếp tục tái phát ung thư, phải tiến hành mổ xạ trị. Khối u ngày càng phát triển, đến tháng 2/2019, em buộc phải nhập viện thêm lần nữa do tái phát ung thư lần 2. Các bác sĩ nhận định việc phẫu thuật khó khăn hơn, chỉ định cho em truyền hóa chất kéo dài suốt 39 tuần, xạ trị đến tận giữa năm 2020.

Lần này, niềm vui xuất viện lại càng ngắn hơn. Chỉ ngay sau đó 1 tháng, Khánh tiếp tục tái bệnh. Tình trạng nghiêm trọng hơn rất nhiều, khối u ác tính hành hạ đứa trẻ gầy rộc người, sức khỏe suy kiệt.

Hàng đêm, những cơn đau ập đến liên tục. Có lẽ, đối với em, sự bình yên chỉ có sau khi được truyền giảm đau, chìm vào giấc ngủ. Lấy tay xoa nhẹ lưng con, chị Dung bất giác rơi nước mắt. Chị bảo, giá như mà được chịu đau thay con…


Chị Dung cô độc cùng con chiến đấu với bệnh

Kể từ ngày chồng bỏ đi, chị Triệu Thị Dung một tay lo toan, chăm sóc Nam Khánh. Đồng lương giáo viên ít ỏi chẳng đủ để chị trang trải chi phí thuốc men đắt đỏ. Thế nhưng chị vẫn mong mỏi tìm ra cách cứu lấy mạng sống của con trai mình.

Chị gõ cửa từng nhà người họ hàng, vay số tiền 50 triệu đồng, vay thêm 20 triệu nữa từ bạn bè. Song, tất cả chỉ như muối bỏ bể sau 3 lần Nam Khánh tái phát ung thư.

Đặc biệt, cứ mỗi lần nhập viện trở lại, chi phí càng cao hơn. Thời điểm hiện tại, cứ trải qua 5 ngày, chị phải trả 10 triệu đồng tiền thuốc ngoài danh mục bảo hiểm.

Chưa kể, đến nay, hai mẹ con chị vẫn chưa có nhà riêng. Mỗi lần từ bệnh viện trở về, có lúc chị Dung đưa con đến nhà cậu ở, khi thì hai mẹ con chị tá túc nhờ tại căn nhà tập thể của trường THPT Hiệp Hoà số 3 (tỉnh Bắc Giang).

Bản thân mình có thể chịu mệt, nhưng nhìn con kiệt sức sau mỗi lần điều trị lại không có chốn ổn định nghỉ ngơi, chị buồn tủi vô cùng. Không chỉ nhà mà ngay cả những tài sản đáng giá nhất của chị Dung cũng phải đem bán lấy tiền cứu con.

Người mẹ đơn thân cứ như vậy hàng ngày, hàng giờ níu kéo chút sự sống mong manh dù bệnh của con tái đi tái lại. Mỗi ngày trôi qua, mẹ con chị lại càng đối diện gần hơn nữa với tử thần.

Phạm Bắc/Vietnamnet

Mọi sự giúp đỡ xin gửi về:
1. Gửi trực tiếp: Chị Triệu Thị Dung, thôn Trung Hoà, xã Mai Trung, huyện Hiệp Hoà, tỉnh Bắc Giang. Số điện thoại: 0389743645.

Con gái kẹt trong ô tô, bố trẻ ‘tiếc của’ ngoan cố không cho ai phá kính: Đau đớn mất con

Vì tiếc tiền sửa xe, người đàn ông sau khi bỏ con trong xe đã chần chừ cầu cứu hết người này đến người khác mà không chịu đập vỡ kính. Sau 42 phút đứa bé bị mắc kẹt, bi kịch đã xảy ra.

Ảnh minh họa

Cách đây không lâu có thông tin một nam thanh niên đã đập vỡ kính ô tô để cứu chú chó cưng ra khỏi xe thì người đàn ông Mỹ sau đây đã không có gan làm như vậy. Anh ta tên Sidney Deal (27 tuổi), vào khoảng 15h ngày 5/10, anh vô cùng bỏ quên chìa khóa trong xe ô tô đang đỗ bên đường Las Vegas và con gái hơn 1 tuổi của anh cũng đang ở bên trong. Thay vì đập vỡ kính xe, anh ta lại có cách giải quyết vô cùng dài dòng, trì trệ.

Trước khi con gái bị mắc kẹt trong xe, Sidney và bạn gái đã xảy ra tranh cãi, thậm chí cả 2 đã đánh nhau. Sau đó người bạn gái đã yêu cầu cả 2 bố con Sidney rời khỏi căn hộ của cô.

Sau khi đưa con gái ra xe, anh này tiếp tục quay lại cự cãi với bạn gái và yêu cầu cô trả điện thoại cho anh. Nhận được điện thoại nhưng chỉ vài giây sau Sidney trở lại hỏi cô rằng có thể giúp anh ta gọi cho công ty bảo hiểm hay không vì anh ta đã để quên chìa khóa trong xe ô tô.

Người đàn ông nhất quyết không đập cửa xe để cứu con. Ảnh saostar

Cuộc gọi 23 phút với công ty bảo hiểm không đem lại kết quả tốt vì chi phí dịch vụ quá cao. Sidney từ chối. Cảnh sát đến nơi và đề nghị anh ta gọi thợ khóa, xe kéo hoặc là đập cửa kính để cứu con gái. Nhưng anh ta đều gạt đi vì chúng tiêu tốn quá nhiều tiền.

Anh còn nói với cảnh sát rằng con gái mình không sao, cô bé có đủ sức để đi quanh ghế và trong xe đã được bật điều hoa. Việc con bé nằm dưới sàn xe chỉ là đang ngủ.

Vẫn kiên quyết không làm theo lời đề nghị của cảnh sát, Sidney tiếp tục gọi cho anh trai đến ứng cứu. Người này đã lập tức quấn áo quanh bàn tay để đập vỡ cửa kính, cứu cháu gái ra ngoài. Nhưng Sidney ngăn cản và anh ta gọi cho mẹ của mình để yêu cầu công ty bảo hiểm của bà cử thợ sửa khóa tới.

Không đủ kiên nhẫn để chờ đợi được nữa, cảnh sát vô cùng lo lắng cho con gái của Sidney liệu con bé có mệnh hệ gì không. Mặc dù Sidney ra sức chống đối nhưng họ đã quyết định sẽ phá cửa xe để cứu con bé. Và điều gì đến cũng đến.

Tính tới thời điểm được cứu ra ngoài, cháu bé đã ở trong xe được ít nhất là 42 phút. Cháu bé đã qua đời trước khi được đưa ra ngoài.

Mọi thứ lúc này bỗng trở nên vô nghĩa khi cách giải quyết vô cùng chậm chập của Sidney đã giết chết con gái của mình. Anh ra ngây lập tức bị cảnh sát bắt giữ với cáo buộc lạm dụng và bỏ bê trẻ em.

Ảnh minh họa, nguồn kknews.cc, m.qctt.cn

Lý do khiến Sidney năm lần bảy lượt ngăn cản không cho đập cửa kính là vì anh chẳng có đủ tiền để sửa chiếc xe nếu bị hỏng, phía cảnh sát cho biết. Nhưng đặt giá trị đồng tiền lên trên mạng sống của con như Sidney thì thật sự đáng lên án. Tính mạng của con gái đang ngày càng nguy kịch vẫn một mực bảo toàn chiếc xe vì tiếc tiền xót của.

Đứng trước tình thế nguy hiểm của con vẫn ngang bướng, thậm chí là máu lạnh đến mức nhìn con gái ngã gục trên xe vẫn cho rằng đứa bé đang ngủ. Làm cha mà ích kỷ, không có trách nhiệm đến sao xứng đáng với thiên chức thiêng liêng này?

Sinh đứa con ra làm ơn hãy đặt trách nhiệm với chúng lên trên hết. Trong mọi tình huống, hãy nghĩ đến con đầu tiên vì mình là người sinh chúng ra, mình phải bảo vệ và yêu thương chúng. Tiền bạc hay của cải chỉ là vật ngoài thân, mai này nhắm mắt xuôi tay cũng không mang theo được. Thế nên đừng viện cớ kinh tế khó khăn, eo hẹp mà coi trọng hơn con cái, đừng để đứa trẻ phải lãnh hậu quả từ sự ích kỷ, nông cạn của người lớn.

Người ta có câu bỏ của chạy lấy người nhưng ông bố này thì bỏ người chạy lấy của, trì hoãn và bác bỏ mọi lời đề nghị của cảnh sát vì xót của. Rồi giờ bảo toàn được số tiền sửa xe thì sao trong khi mạng sống của đứa bé đã không còn?

Một người như thế đáng bị trừng phạt một cách đích đáng, dù có lý do gì đi chăng nữa. Đây cũng là bài học cho những ông bố bà mẹ biết sinh con nhưng không có trách nhiệm, không biết coi trọng tính mạng của con mình. Mất của có thể mua lại được nhưng mất con rồi thì cả đời này có tìm cũng chẳng thấy.

Nguồn tham khảo: Saostar

Lời nhắn gửi con trai trước ngày lấy vợ của ông bố giám đốc: ‘Vợ không phải là người thân’

“Vợ không phải người thân. Con có thể la bố mẹ, nhưng với vợ thì không vì đây là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi”, người cha nói.

Bức thư được giám đốc một công ty niêm yết gửi cho con trai vào đám cưới, sau đó đã được đăng tải trên rất nhiều các trang mạng.

Con trai!

Ngày mai là đám cưới của con và bố phải nói vài lời. Bắt đầu từ ngày mai chúng ta có thể là hai gia đình. Mẹ con và bố không cần sự chăm sóc của con. Điều quan trọng nhất trong cuộc đời con là chăm sóc cô gái con sẽ cưới ngày mai.

Bố chưa hẳn đã đủ hiểu hết cuộc đời này nhưng cũng có một số thành tựu nhỏ. Bố phải nói rằng, sự hiện diện của mẹ con đã tạo ra một bước nhảy vọt trong cuộc đời bố. Nhân cơ hội này bố ghi vài dòng chia sẻ với con về hôn nhân từ hai người đàn ông với nhau, hy vọng con tránh phải đi đường vòng.

Một cuộc hôn nhân tốt là gì?

Một số người nói khi hai người kết hôn, họ trở thành những người thân, nhưng bố muốn nói với con rằng cho dù con kết hôn bao nhiêu năm, con cũng phải nhớ: Cha mẹ và con cái là người thân, còn vợ chồng là người yêu. Hôn nhân phải dựa trên tình yêu.

Vợ con không phải người thân của con. Con có thể hờn trách, la lối bố và mẹ, bởi bố mẹ là người sinh ra con, dù sao con vẫn là con trai chúng ta, mối quan hệ này không thể chối bỏ. Nhưng vợ con thì không, quan hệ với cô ấy là hai bên cùng có lợi, nếu con phạm lỗi, cô ấy sẽ rời con bất cứ lúc nào.

Đạo diễn Lý An mà con thích nhất từng trả lời phỏng vấn khiến bố rất tâm đắc. Khi được hỏi “Giai đoạn này, điều khiến anh cảm thấy hạnh phúc nhất là gì?”, Lý An trả lời: “Vợ có thể cười với mình là tôi thấy nhẹ nhõm, hạnh phúc.

Tôi làm chồng người ta, làm bố con người ta, không có nghĩa là hiển nhiên tôi có được sự tôn trọng và kính trọng của họ. Hàng ngày bạn vẫn cần phải cố gắng giành được sự tôn kính của họ. Đây chính là lý do khiến tôi không buông lơi”.

Bố tin con nhất định cũng giành được sự tôn trọng từ vợ mình.

Đạo diễn Lý An và vợ. Ảnh: Aboluowang.

Nói nhỏ với con nhé, thực ra kết hôn rất phiền phức, hôn nhân cũng không đẹp đẽ như chúng ta tưởng tượng.

Một người từng nói: “Ý nghĩa của hôn nhân là gì? Không phải là thứ khiến bạn vui vẻ mỗi ngày, cũng không phải là thứ khiến bạn luôn có thể cảm nhận được. Nhiều lúc, thậm chí hôn nhân còn là điều ngược lại. Nó trói chặt chân tay, buộc cùng cả đống chuyện nhỏ nhặt, không liên quan khiến bạn mệt mỏi, nghi ngờ”.

Thực ra giá trị đích thực của hôn nhân thể hiện ở mặt ngầm. Khi con buồn phiền, có một người ở bên nghe con giãi bày, khi con trống trải có một ánh mắt khiến con cảm thấy muốn thay đổi thứ gì đó, còn khi con thất bại, có một cánh cửa luôn mở rộng đón con. Người trong đó không những không hề trách con, thậm chí còn chăm sóc vết thương cho con, buồn vì nỗi buồn của con.

Bố mẹ cũng có thể làm được như vậy nhưng tiếc là sẽ không hiểu được con sâu sắc và cũng không thể ở bên con lâu đến thế. Rồi sẽ có một ngày bố mẹ đều phải rời xa con. Bên con sẽ chỉ còn vợ, gia đình nhỏ mà con xây dựng. Đây chính là lý do tại sao phải kết hôn, tại sao phải hết lòng duy trì và bồi đắp cuộc hôn nhân.

Đây cũng là điều bố muốn nói với con: Tốt với vợ là việc quan trọng nhất trong cuộc đời của một người đàn ông.

Những năm con còn nhỏ, bố trong thời kỳ lập nghiệp bận rộn, thế nên mọi việc trong nhà, nuôi dạy con, chăm lo ông bà nội, thăm hỏi người thân, bạn bè… đều do mẹ con lo liệu.

Hồi đầu bố nghĩ đây là lẽ dĩ nhiên và làm việc nhà chẳng có gì khó. Cho đến một lần bà ngoại bị ốm và mẹ con đi chăm bà. Mỗi ngày tan làm bố phải vội về nấu nướng cho con, rồi dọn dẹp và trông con học. Lúc đó con ở cái tuổi nghịch ngợm, chỉ ham chơi, mỗi ngày trông con học bố thấy ức chế.

Ảnh: Promessastudios.

Hai tuần đó, bố vô cùng mệt mỏi. Quần áo bẩn chất thành đống trong nhà. Đâu đâu trong nhà cũng bám bụi. Mấy lần bố mệt quá không dậy được nên con phải đi học muộn. Từ sau lần đó, bố mới biết được mẹ con vất vả thế nào.

Tiểu thuyết gia Lý Bích Hoa từng nói: “Phải yêu nhường nào mới có thể sẵn lòng đứng trong bếp rửa cả đống bát đĩa đó”. Vấn đề ở đây không phải là thực sự đã làm được gì mà là “động lực” để làm. Một người phụ nữ kết hôn rồi thì tâm tư của cô ấy đều dành cả cho gia đình. Thế nên sau này tan làm, con hãy hỏi xem vợ con có cần giúp gì không và san sẻ việc nhà cùng cô ấy. Yêu nhau và lấy nhau, cần phải hiểu những khó khăn của nhau, đánh giá cao đóng góp của nhau cho cuộc hôn nhân.

Đàn ông tốt với vợ mới có thể thành công

Gia đình chúng ta từng có một lần bị khủng hoảng. Khi đó bố nghỉ việc công chức chuyển sang làm kinh doanh nhưng lại không có kinh nghiệm gì nên bị lừa, không những mất tiền, còn nợ nhiều.

Chúng ta phải chuyển đến một căn hộ nhỏ, điều kiện sống kém xa trước, nhiều lúc nơm nớp chủ nợ đến đòi tiền. Người thân và bạn bè đều dần dần xa lánh chúng ta. Thời gian đó bố tuyệt vọng.

Bố nói với mẹ con nên ly hôn, như vậy ít nhất mẹ và con sẽ không bị liên lụy. Nhưng bà ấy nói, “chúng ta là người một nhà, sao có thể xa rời nhau được?” Sau đó, mẹ con đã tìm đến những người nợ tiền chúng ta trước đây đòi trả.

Nhiều người đóng sầm cửa lại, bố khuyên mẹ từ bỏ đi, nhưng bà ấy vẫn quyết tâm. Cuối cùng mẹ con thật sự đã gom được một khoản tiền, rồi sau cùng nhà chúng ta gây dựng lại.

Thế nên bố luôn nói với con, ở nhà chúng ta, mẹ con to nhất, bố con ta nợ mẹ quá nhiều. Khi một người đàn ông gặp thất bại, người có thể ở bên con, giúp đỡ con, vực con dậy chính là vợ của con.

Bố từng đọc một nghiên cứu liên quan đến quan hệ giữa gia đình và sự nghiệp của người đàn ông. Thông qua phân tích những người thành đạt xung quanh và số đông quần chúng, họ rút ra được kết luận như sau: Người đàn ông yêu vợ càng dễ dàng thành công trong sự nghiệp,

Bố cũng hy vọng con là người cha tốt

Có một điều bố phải nói, thực sự người cha có ảnh hưởng đến con cái nhiều hơn mẹ. Bố không muốn con trở thành một người cha, điều bố mong là con trở thành hình mẫu cho các con của mình.

Trong quá trình con trưởng thành, dù bố hay đi công tác, ít ăn cơm nhà, bố vẫn gọi điện mỗi ngày về hỏi tình hình của con. Vì có con, bố không sa đà nhậu nhẹt, không hút thuốc và hình thành thói quen đọc sách. Bởi vì bố mong con có một cơ thể khoẻ mạnh và lớn lên bình thường, vì bố biết chẳng thể muốn con đọc sách khi bố ôm điện thoại trên sofa.

Muốn một đứa con ngay thẳng và tử tế trong tương lai thì chính người cha phải ở được vị trí ấy…

Hôm nay bố nói hơi nhiều. Mẹ con đang nhờ bố giúp rửa rau, bố không luyên thuyên nữa. Chúc con có được người vợ xinh đẹp, lương thiện, ý chí như mẹ con! (câu này là mẹ con bắt bố nói).

Bố mãi yêu con.

st

Cha già nén đau thương hiến tạng con trai 20 tuổi ᴄhết ɴão để cứu 5 người!

Trong nỗi đau tột cùng vì mất người con trai duy nhất, ông Nguyễn Văn Sang (60 tuổi, xã Kim Lương, H.Kim Thành, Hải Dương) vẫn quyết định làm một việc phi thường: đồng ý hiến tạng của con để cứu 5 người không quen biết.


Ông Nguyễn Văn Sang không kìm được nước mắt mỗi khi nhắc đến con trai và quyết định hiến tạng con để cứu người

Hai hôm nay, mạng xã hội lan truyền câu chuyện cảm động về việc người cha Nguyễn Văn Sang đồng ý hiến tạng của con trai Nguyễn Hồng Dương (mất khi tròn 20 tuổi vì tai nạn giao thông) để cứu nhiều người. Hành động của ông Sang đã nhận được “mưa tim” cùng sự cảm kích của cư dân mạng.

Khó gia cảnh, giàu nhân ái

Tìm về thôn Lương Xá, chúng tôi mới biết gia đình ông Sang vốn rất nghèo. Nhiều năm qua, ông cùng vợ con sống trong ngôi nhà cũ nát ven sông. Trầm ngâm bên bàn thờ con, ông Sang chia sẻ: “Tôi lấy 2 lần vợ, hơn 40 tuổi mới có con. Vợ tôi vốn nhanh nhẹn bỗng đổ bệnh thần kinh từ năm 2006 nên chỉ quanh quẩn ở nhà. Cuộc đời tôi vốn khốn khó, cũng không mong con trai báo hiếu mà chỉ hy vọng con nên người, tự lo cho cuộc sống. Ấy vậy mà con tôi ra đi khi còn quá trẻ…”. Những giọt nước mắt chảy dài khi ông Sang nhớ về con trai độc nhất của mình.

Tối 10.8, anh Nguyễn Hồng Dương vừa đi làm về thì có bạn gọi đi chơi. Đến 19 giờ cùng ngày, ông nhận được tin con bị tai nạn, đang nguy kịch. Sau khi được đưa đi cấp cứu tại BV đa khoa tỉnh Hải Dương, anh Dương được chuyển lên Bệnh viện Việt Đức (Hà Nội) với hy vọng mong manh.

“Sau khi hội chẩn, bác sĩ nói Dương đã ᴄhết ɴão. Nghe tin mà đầu tôi đau buốt, mắt mờ đi. Nhìn con vẫn hồng hào tôi rất hy vọng có phép màu nào đó. Đến ngày 12.8, các bác sĩ hội chẩn lần 2, lần 3 đều khẳng định con tôi đã ᴄhết ɴão, không thể sống”, ông Sang nhớ lại những ngày cuối cùng bên con.

Nhìn di ảnh con trai, ông Sang kể khi các bác sĩ gọi vào bàn việc hiến tạng sáng 12.8 ông “rất hoang mang”. “Tôi còn chưa dám quyết định sẽ rút ống thở đưa con về chứ đừng nói là hiến tạng, một việc ngoài tầm suy nghĩ của tôi. Sau khi hỏi ý kiến các cháu, tôi đã đồng ý”, ông Sang vừa khóc vừa nói.

Gần 1 tháng kể từ ngày anh Dương ra đi và tạng của anh được hiến tặng cho 5 người khác, ông Sang vẫn âm thầm với nỗi đau mất con. “Gia đình chúng tôi sống ở nông thôn, vốn có nhiều quan điểm tâm linh. Ngoài những người động viên, chia sẻ, ủng hộ việc tôi hiến tạng con thì cũng không thiếu lời đàm tiếu. Nếu như nhà tôi giàu có, thì chắc không ai nói gì. Nhưng tôi nghèo quá, họ nói tôi bán con. Đau đớn lắm.

Tôi cũng chỉ biết kệ miệng đời và tâm niệm rằng mình đã thay con trai làm phúc”, ông Sang nấc nghẹn chia sẻ.

Mong những người nhận tạng khỏe mạnh

Là người có mặt từ khi anh Dương vào viện cấp cứu, anh Tuân (cháu ruột ông Sang, đang sống ở Hà Nội) chia sẻ: “Có lẽ cả đời tôi sẽ không thể quên giây phút chú Sang hỏi tôi “ý cháu thế nào” khi bác sĩ hỏi việc hiến tạng em Dương. Khi tôi nói là “nên” thì chú đã đồng ý. Phải nói thật lòng đó là một quyết định rất khó khăn dù tôi biết hiến tạng là việc phúc, rất được trân trọng”.

Là người theo đạo Phật, anh Tuân có nhờ đại đức Thích Đạo Thịnh (trụ trì chùa Tản Viên và Khai Nguyên) làm lễ hồi hướng cho anh Dương. “Khi tôi đến chùa làm lễ cho em, những người bán hàng ở cửa chùa biết chuyện (do người nhà chùa chia sẻ) đã rất cảm động gửi tặng gia đình tôi đồ làm lễ. Tôi nghĩ đó là sự lan tỏa cái tốt đẹp, tâm hướng thiện”.

Sự ra đi của con trai duy nhất chắc chắn sẽ khiến quãng đời còn lại của ông Sang và vợ chất chứa đau buồn và khó khăn. Tuy nhiên, người đàn ông đã trải qua nhiều nỗi đau trong cuộc đời vẫn hy vọng: “Tôi mong những người được nhận tạng của Dương sẽ khỏe mạnh. Đó sẽ là niềm an ủi lớn lao với vợ chồng tôi”.

Anh Dương hiến tặng toàn bộ mô, tạng: tim, phổi, gan, 2 thận, 2 giác mạc và 9 gân. Có 5 người đã được ghép trong ngày 12.8, lá phổi được ghép cho nam bệnh nhân bị giãn phế quản, hỏng hết 2 phổi. Một quả thận được ghép cho một bác sĩ giỏi. Số mô tạng còn lại có thể cứu sống thêm 2 người.

Nguồn:Thanh Niên(thanhnien.vn/doi-song/cha-gia-nen-dau-thuong-hien-tang-con-trai-chet-nao-cuu-5-nguoi-xa-la-1123968.html)

Đi ßốç ɱộ cho người dì đã мấƫ gần 40 năm, người đàn ông phát hiện sai lầm của của nhân viên пġhĩa traпġ

Khi mở nắp qυan tài của người dì qυá cố, ông C không tìm thấy các vật dụng của dì nhưng lại thấy nhiều đồ chơi dành cho bé ġái. Ông C vốn rất thân thiết với dì của mình từ khi anh còn rất nhỏ.

Lớn lên một chút, ông cũng được dì giúp đỡ rất nhiều.

Vì thế, khi dì mất, ông đã nhận chăm sóc cho mộ phần của dì. Việc chăm sóc này đã được ông thực hiện chu đáo trong suốt 39 năm qua.

Gần đây, các nhà chức trách đã yêu cầц di dời toàn bộ nghĩa trang – nơi có mộ phần của dì ông Wen đi nơi khác. Ông Wen buộc lòng phải nghe theo, nhưng trong quá trình di dời mộ của dì, ông đã phát hiện ra một điều rất kỳ lạ.

Theo đó, khi mở nắp quan tài, ông không tìm thấy các vật dụng của dì nhưng lại thấy nhiều gấu bông và các đồ chơi dành cho bé ġái.

 

Thực tế này khiến ông lo lắng và có nhiều suy nghĩ kỳ quái. Ông nhớ rõ, dì của ông đã được сʜôп ở số mộ 1403.

Suốt từ đó đến nay, ông vẫn đến để quét dọn phần mộ nhưng chưa bao giờ thấy hiện tượng bất thường.

Ông này rất ѕṓç khi phát hiện sự thật bên dưới ngôi mộ.

Khi đem chuyện khó hiểu này đi hỏi, các nhân viên nghĩa trang cho biết, hai tháng trước, mộ của một bé ġái 13 tuổi trong nghĩa trang cũng đã được di dời. Và họ cũng tìm thấy rất nhiều đồ người lớn trong quan tài của cô bé.

 

Ảnh minh ʜọа

Thậm chí trong đó còn có một số đồ trang sức, hoàn toàn không phù hợp với một đứa trẻ.

Hơn nữa, ông còn được biết, vào 39 năm trước, có 11 người được cʜôɴ cấᴛ cùng một ngày tại nghĩa trang này.

Nguồn:http://kisuduongpho.info/tin-tuc/soc-%c9%b1o-cho-nguoi-di-da-mat-gan-40-nam-nguoi-dan-ong-phat-hien-sai-lam-cua-cua-nhan-vien-%d0%bfghia-tra%d0%bfg.chn?fbclid=IwAR38W0zBn2Ri-q38JPImws_tV3q_qKrSSROL3FHinQijZYJMn–hwi1wWKA

Con trai lớn 5 tuổi mắc bệnh tim, đứa bé 1 tuổi liệt tứ chi, người mẹ nuốt nước mắt cầu xin một cơ hội để cứu con!

Sinh được hai đứa con thì đứa lớn mắc bệnh tim nặng, đứa bé bị động kinh, liệt tứ chi, một ngày lên cơn co giật 80 lần khiến cuộc sống gia đình chị Hoa rơi vào bế tắc.

Bé Đăng bên em trai của mình

Hai mảnh đời bất hạnh

Gặp lại mẹ và em trai trong thời gian dài xa cách, bé Trần Hải Đăng (5 tuổi, ngụ xóm 1, xã Kim Đông, huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình) tỏ ra vui vẻ, suốt buổi ngồi bên cạnh em trai Trần Đăng Khoa (14 tháng tuổi) đang nằm bất động trên giường.

Bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ nắm lấy tay em trai, thỏ thẻ chuyện trò. Cứ khoảng 15 đến 20 phút, thấy em trai lên cơn co giật, Đăng lại lớn tiếng gọi mẹ trong lo lắng.

Đang giặt đồ ngoài giếng thì nghe tiếng con trai gọi, chị Hồ Thị Hoa (27 tuổi) vội chạy vào. Nhìn cơ thể con trai đang co rút, đôi mắt trợn ngược, miệng sùi bọt mép, chị Hoa lau vội đôi bàn tay ướt sũng vào chiếc áo đang mặc rồi ôm con, xoa nhẹ lên ngực con.

 


Bé Đăng chào đời thiếu tháng, chỉ nặng 1,7kg lại mắc bệnh tim bẩm sinh.

Chị Hoa quê ở Nghệ An, hoàn cảnh gia đình quá khó khăn nên phải nghỉ học sớm, ra Hà Nội làm thuê. Cũng chính trong thời gian này, chị quen rồi nên duyên vợ chồng với anh Trần Hữu Giang (28 tuổi, quê Ninh Bình).


5 tuổi nhưng đứa trẻ chỉ nặng 9kg, chưa có cơ hội phẫu thuật.

Mang thai đứa con đầu lòng được 8 tháng thì chị có dấu hiệu chuyển dạ sinh non. Bé Đăng chào đời thiếu tháng, chỉ nặng 1,7kg.

“Nghe bác sĩ cho biết con rất yếu, lại mắc phải bệnh tim bẩm sinh, vợ chồng tôi ngã quỵ vì sợ mất con. Sau một tháng chăm sóc trong lồng kính, con trai đã được xuất viện trở về.

Cũng từ đó, cứ đều đặn hàng tháng, tôi lại đưa con ra Hà Nội khám tim một lần. Thế nhưng, vì hoàn cảnh quá khó khăn, đứa thứ 2 cũng bệnh nặng nên đến nay bé Đăng vẫn chưa có cơ hội phẫu thuật”, chị Hoa chia sẻ.


2 tháng tuổi, bé Khoa phát hiện mắc bệnh động kinh.

Bệnh tật hành hạ khiến thể trạng bé Đăng rất yếu, chỉ nặng 9kg, da xanh xao, thường xuyên ốm vặt. Cứ mỗi lần khóc là mặt tím tái, ngất lịm đi.

Ngày bé Khoa cất tiếng khóc chào đời, ai cũng hi vọng đứa trẻ sẽ khỏe mạnh để sau này làm chỗ dựa cho anh trai. Đau đớn thay, khi đứa trẻ 2 tháng tuổi thì phát hiện bị vàng da, thường xuyên lên cơn sốt rồi co giật. Đưa con đi thăm khám, bác sĩ kết luận bé Khoa mắc bệnh động kinh nặng.


Bình quân mỗi ngày bé Khoa lên cơn co giật trên dưới 80 lần.

“Cứ khoảng 20 đến 30 phút là con lại lên cơn co giật một lần, khoảng 80 lần/ngày, mỗi lần kéo dài từ 2 đến 5 phút. Cũng vì bệnh tật hành hạ nên đã 14 tháng tuổi, con tôi chỉ nằm một chỗ, không lật, không đi cũng không thể bi bô tập nói như những đứa trẻ khác.

Kể từ ngày cất tiếng khóc chào đời, đây là lần thứ 4 Khoa được xuất viện trở về nhà được vài ngày, thời gian còn lại gắn liền với bệnh viện”, chị Hoa đau đớn.


Gia đình chị Hoa nhiều năm liền thuộc diện khó khăn của xã.

“Chỉ xin cứu giúp một đứa để sau này làm chỗ dựa cho đứa còn lại”

Suốt 5 năm qua kể từ ngày hai đứa con lần lượt chào đời cũng là chừng ấy thời gian, cuộc sống của gia đình chị Hoa gắn liền với bệnh viện. Kinh tế gia đình phụ thuộc vào đồng tiền công bấp bênh từ nghề cơ khí của người chồng.

“Công một ngày họ trả cho tôi khoảng 250 nghìn đồng. Thế nhưng con ốm đau suốt nên một tháng may mắn lắm chỉ làm được 15 ngày, thời gian còn lại tôi cùng vợ chăm con trong viện.

Tính đến nay, vợ chồng tôi đã vay mượn trên 200 triệu đồng để chữa bệnh cho con. Vậy mà tâm nguyện phẫu thuật tim cho con trai lớn vẫn chưa thành hiện thực”, anh Trần Hữu Giang (28 tuổi, bố hai bé Đăng và Khoa) thở dài chia sẻ.


Đã 14 tháng tuổi nhưng bé Khoa chỉ nằm một chỗ, liệt tứ chi.

Thời gian hai anh em Đăng và Khoa gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay nhưng đứa trẻ không tỏ ra xa lạ mà ngược lại, rất thương yêu em.

Hàng ngày, theo lời mẹ dặn, Đăng lại ngồi bên cạnh thủ thỉ chuyện trò cùng em, lo lắng gọi mẹ khi nhìn thấy em lên cơn co giật. Chơi với nhau được mấy ngày, Khoa lại cùng mẹ nhập viện. Đăng ở nhà với bố và ông bà ngoại. Dù không được mẹ bên cạnh chăm sóc nhưng dường như hiểu được số phận mình, Đăng tỏ ra là một đứa trẻ rất ngoan.


Ánh mắt cầu cứu của hai đứa trẻ bất hạnh.

Con trai lớn 5 tuổi mắc bệnh tim, đứa bé 1 tuổi liệt tứ chi, người mẹ nuốt nước mắt cầu xin một cơ hội để cứu con – Ảnh 9.
Chị Hoa chỉ hi vọng cứu lấy một đứa con để làm chỗ dựa cho đứa còn lại.

Nhìn hai đứa con ngồi trên giường, lòng người mẹ đau đớn khi nghĩ đến chặng đường dài khó khăn phía trước mà hai đứa con mình phải gồng mình đối diện.

“Con cái ốm đau thế này tôi làm gì dám nghĩ đến tương lai. Bây giờ tôi chỉ ước cứu được một đứa để sau này nó làm chỗ dựa cho đứa còn lại mà khó khăn quá. Giờ vợ chồng tôi chẳng còn gì ngoài món nợ khổng lồ, biết dựa vào đâu để cứu con đây?”, chị Hoa đau đớn.

Bệnh tật hành hạ khiến tương lai của hai anh em Đăng và Khoa trở nên mịt mù, cần lắm sự chung tay giúp đỡ của độc giả xa gần.

Mọi giúp đỡ cho hai bé Đăng và Khoa xin vui lòng gửi về địa chỉ: Chị Hồ Thị Hoa, xóm 1, xã Kim Đông, huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình.

Hoặc phòng 1201, khoa Thần kinh, tầng 12, bệnh viện Nhi Trung ương.

STK chị Hoa: 3312205153707, ngân hàng Agribank, chi nhánh khu vực Bình Minh.

ĐT: 0368.116.614.

Trân trọng cảm ơn!

Nguồn: https://kenh14.vn/con-trai-lon-5-tuoi-mac-benh-tim-dua-be-1-tuoi-liet-tu-chi-nguoi-me-nuot-nuoc-mat-cau-xin-mot-co-hoi-de-cuu-con-20190709081303929.chn

Con dâu nghỉ việc, xin mẹ đẻ bán đất lấy tiền chữa bệnh cho mẹ chồng

“Mẹ tôi trước đây bị bệnh ung thư vú. Ca phẫu thuật của mẹ thành công, nhưng giờ cứ trái gió trở trời là mẹ phải vào viện. Vừa rồi, mẹ mới nhập viện vì cao huyết áp nên sức khỏe còn yếu”, chị Long nói về sức khỏe mẹ chồng.

Theo Vietnamnet, 10h trưa một ngày giữa tháng 9, dưới tầng trệt căn nhà ba tầng ở Phường 5, Quận 11, TP.HCM, chị Vương Kim Long, 32 tuổi cặm cụi chuẩn bị những phần quà để chiều đến Bệnh viện Ung bướu làm từ thiện. Cứ làm được một lúc, chị lại chạy lên tầng 1 xem mẹ chồng – bà Phan Thị Kim Hương, 64 tuổi có cần giúp đỡ gì không.

Thấy con dâu vừa làm vừa lo cho mình, bà Hương nói nhỏ nhẹ: “Mẹ không sao đâu, con đừng lo quá nha”. Nói chuyện với mẹ vài câu cho bà đỡ buồn, chị Long lại đi xuống tiếp tục công việc.


“Mẹ tôi trước đây bị bệnh ung thư vú. Ca phẫu thuật của mẹ thành công, nhưng giờ cứ trái gió trở trời là mẹ phải vào viện. Vừa rồi, mẹ mới nhập viện vì cao huyết áp nên sức khỏe còn yếu”, chị Long nói về sức khỏe mẹ chồng.

Chị Kim Long quê ở Trà Vinh. Tốt nghiệp cấp 3, chị lên TP.HCM học khoa Công nghệ thông tin ở một trường cao đẳng nghề. Lớp học có 80 sinh viên nhưng có một mình Long là nữ. Được nhiều bạn nam để ý nhưng Long chỉ yêu anh Hoàng Nhân, 31 tuổi, học cùng lớp, con trai bà Hương.

Yêu nhau được một thời gian, anh Nhân đưa bạn gái về ra mắt gia đình. Thấy cô gái nhanh miệng, ăn nói hoạt bát, tính tình mạnh mẽ, bà Hương sợ sau này con trai sẽ bị vợ “ăn hiếp”. Dù vậy, bà vẫn chấp nhận lựa chọn của con trai. “Vợ chồng tôi tin vào lựa chọn của con”, bà Hương nói.

Năm 2011, bà Hương thấy có những khối u bất thường ở vú nên đến Bệnh viện Ung bướu khám, làm các xét nghiệm. “Nghe bác sĩ nói mình bị ung thư, tôi sốc, suy sụp, ngã xe trên đường về nhà”.

Vị bác sĩ cho bà biết, nếu muốn khống chế sự phát triển của khối u, kéo dài sự sống thì phải phẫu thuật, chi phí ước tính khoảng 120 triệu đồng. Tuy nhiên, tỷ lệ thành công khá mong manh.

“Lúc đó, tôi tiết kiệm được 200 triệu đồng. Số tiền đó, tôi để dành cho thằng Nhân cưới vợ, có vốn làm ăn”, bà Hương kể. Mặc con trai, các anh chị em trong nhà nói hết lời, bà vẫn một hai không làm phẫu thuật.

 

Nghe bạn trai báo tin, chị Long lặng đi, nhớ về những ký ức xưa. Năm 1995, ba chị cũng bị ung thư rồi mất. Một mình mẹ chị gồng gánh nuôi ba con nhỏ, hai gái một trai với biết bao vất vả, khó khăn.

Hai hàng nước mắt cô gái sinh năm 1988 cứ thế chảy dài trên má. Trấn tĩnh lại, chị động viên bạn trai, hứa sẽ thay anh Nhân chăm sóc mẹ.

Một lần, bà Hương nắm tay Long nói: “Cháu hãy thương thằng Nhân nhé”. Từng nghe bạn trai nói bà Hương không chịu làm phẫu thuật, giọng chị Long dứt khoát: “Nếu bác không chịu phẫu thuật, cháu sẽ bỏ anh ấy. Anh Nhân cần mẹ chứ không phải là tiền. Tiền có thể kiếm được, nhưng mẹ thì chỉ có một thôi”. Chị cũng hứa với mẹ bạn trai sẽ đến viện chăm sóc bà như mẹ.

Cảm động trước những lời động viên của cô con dâu tương lai, bà Hương đồng ý làm phẫu thuật cắt khối u ác tính ở ngực.

Ca mổ của bà Hương thành công. Hơn một tháng bà nằm viện, chị Long túc trực tắm rửa, làm vệ sinh, lo chuyện ăn uống cho bà để anh Nhân yên tâm làm việc kiếm tiền trang trải cuộc sống. “Nó chăm tôi như mẹ ruột. Nhìn con bé, ai cũng nghĩ nó là con gái của tôi”, bà Hương xúc động nhớ lại.

Năm 2012, vợ chồng chị Long làm đám cưới. Một năm sau cưới, chị Long sinh con gái đầu lòng. Bà Hương, ngoài phải đi kiểm tra định kỳ để khống chế ung thư còn phải chữa thêm bệnh tiểu đường, cao huyết áp, thấp khớp. “Tôi nhập viện liên tục. Mỗi lần vào viện tốn hàng chục triệu đồng”, bà Hương kể.Bận chăm mẹ chồng và con nhỏ, chị Long không thể đi làm. Một mình anh Nhân lo kinh tế gia đình, vì vậy, cuộc sống cứ thiếu trước hụt sau. Cùng lúc đó, ba anh Nhân làm ăn thua lỗ nên gây ra món nợ lớn, người cho vay đến nhà đòi tiền liên tục.

Muốn chữa bệnh cho mẹ chồng, trả nợ cho bố chồng nhưng kinh tế không có, chị Long đành gọi về cầu cứu mẹ đẻ. “Mẹ có mảnh đất rộng bỏ không, tôi xin mẹ bán đi để lo cho nhà chồng. Tôi hứa với mẹ sau này sẽ đi làm kiếm tiền trả lại”, chị Long nhớ lại.

Thương con gái, hiểu những khó khăn của nhà thông gia, bà Thanh quyết định bán đi mảnh đất trị giá 400 triệu đồng rồi đưa hết cho con gái. “Con bé nói, nếu không có tiền mẹ chồng sẽ chết. Mảnh đất đó, tôi cũng đang bỏ không”, bà Thanh nói về quyết định của mình. Bà cũng cho biết, hiện, vợ chồng chị Long cũng đã trả hết tiền cho bà.Làm thiện nguyện để trả ơn

Những khó khăn của gia đình chị cũng đã qua. Giờ đây, sức khỏe bà Hương cũng đã ổn định. Bà đã có thể phụ con dâu dọn nhà, nấu ăn, phơi áo quần và trông hai cháu nội. Tuy nhiên, vì sợ mẹ đi lại nhiều không tốt, chị Long nhất định không cho làm. “Tôi làm gì nó cũng ngăn. Nó cứ sợ mẹ mệt”, giọng bà Hương xúc động.

“Nhà tôi thật có phước khi gặp được mẹ con chị Thanh”, bà Hương nói.

Yên tâm hơn về sức khỏe của mẹ chồng, mấy năm nay, vợ chồng chị Long tập trung vào làm kinh tế. Chị mở một quán cơm chay giá 2000 ngàn đồng tại nhà, còn anh Nhân thì làm việc ở một trung tâm máy tính. Thời gian rảnh, anh chị đi làm từ thiện. Họ đến các bệnh viện, trường học phát cơm, mì tôm, quà bánh và tiền mặt cho những người nghèo, các bệnh nhân bị ung thư.

Ở quán chay tại nhà, tuần ba ngày, chị nấu cơm phát cho những cô chú chạy xe ôm, bán vé số, nhặt ve chai.

Nguồn:https://sg247.com.vn/con-dau-nghi-viec-xin-me-de-ban-dat-lay-tien-chua-benh-cho-me-chong-d60640.html

Đưa người yêu về ra mắt bố mẹ, thanh niên hất tô canh nóng xuống đất chỉ vì bạn gá‌i đựng trong bát nhựa

Mới đây, một chàng trai kể chuyện đưa bạn gá‌i về ra mắt. Tuy nhiên, do bạn gá‌i đựng canh nóng trong bát nhựa nên chàng trai đã hất đổ bát canh xuống đất và buông lời mắng mỏ cô gá‌i. Câu chuyện nhanh chóng la‌n tru‌yền và khiến CĐM bức xúc.

Không chỉ hất bát canh của bạn gá‌i, chàng trai còn tuyên bố: “Tự ái thì next em ạ“.

Khi yêu, cô gá‌i nào cũng muốn được bạn trai tính đến chuyện kết hôn, đưa ra mắt gia đình. Tuy nhiên, đôi khi việc ra mắt bố mẹ cũng nảy sinh nhiều vấn đề khiến cặp đôi chi‌a ta‌y.

“Chán quá chúng mày ạ, đầu tháng nhà tao đã có chuyện rồi. Hôm qua mùng Một, tao đưa bạn gá‌i về ra mӑ́t. Gia đình tao thì bố mẹ tao là người kỹ tính cẩn thận. Đã dặn dò nó rồi mà lúc nấu ăn nó lấy cái tô nhựa đựng canh nóng. Khi bê mâm cơm lên, bố mẹ tao bảo đồ nhựa tuy‌ệt đối không được đựng đồ nóng vì không tốt cho sức khoẻ.

Hỏi tại sao làm vậy thì nó bảo: “Cả nhà cháu ăn như vậy bao nhiêu năm nay có ai làm sao đâu”.

Tao lúc này vẫn nhịn dù mất mӑ̣t với bố mẹ lắm, bảo nó nấu bát canh khác. Nhưng nó thản nhiên: “Các bác cứ ăn đi, không sao đâu ạ”.

Tới đây, tao điên quá hất bát canh xuống đất bảo nó: “Ăn cái mà bện‌h luôn thì nói làm gì”. Thế mà nó không nói không rằng, xin phép về luôn.

Hôm nay nó nhắn tin đòi chi‌a ta‌y, rồi bảo tao quá đáng? Con gá‌i bây giờ những cái điều cơ bản như vậy mà không biết. Tại tao khó tính hay nó vụng hả chúng mày ơi?”, chàng trai lên diễn đàn kể.


Ở dưới bình luận, hàng loạt cư dân mạn‌g cho rằng chàng trai gia trưởng nhưng cô gá‌i cũng không nên trả treo với người lớn:

Ảnh minh họa

“Thôi mua gối ôm về mà ôm ngủ cho lành nha bạn… Con trai mà mới có chuyện nhỏ như thế đã nóng giận, cách nói chuyện như thế thì tụi tui chạy nhanh còn kịp”, “Con gá‌i người ta đến làm osin cho nhà mày à, chi‌a ta‌y đi”, “Không biết như vậy có không tốt cho sức khoẻ hay không nhưng nếu đã góp ý thì bạn nữ nên tiếp thu và cảm ơn vì người lớn dạy bảo thì đúng hơn, trả treo như vậy không hay cho lắm”, “Ơ, thế mày bị liệt à? Bạn gá‌i về nhà mình chơi thì mình phải nói nhẹ nhàng, tình cảm vào. Đằng này còn phải làm thế này, thế kia. Lúc nó múc canh ra, mày ở đâu mà không chỉ”…

Bình luận của CĐM

 

Cư dân mạn‌g bình luận về câu chuyện này.

Nguồn: congdongvietnam247